Slide
Slide
previous arrow
next arrow

8/3: Những bước chân vang vọng từ quá khứ và hình ảnh những bóng hồng Viện Khoa học chính trị – xã hội
binh-dang-gioi

Lịch sử của ngày này không bắt đầu từ những đóa hoa hay những lời chúc tụng, mà bắt đầu từ tiếng máy dệt rền vang và ánh lửa đấu tranh trong những công xưởng mịt mù khói bụi của thế kỷ trước đến những bóng hồng Viện Khoa học chính trị – xã hội trong tà áo dài truyền thống.

 

Lịch sử ngày Quốc tế Phụ nữ

Vào cái ngày 8/3 của những năm tháng cũ ấy, giữa lòng New York phồn hoa nhưng cũng đầy khắc nghiệt, những người phụ nữ thợ dệt đã bước ra khỏi bóng tối của những xưởng may chật hẹp. Họ không mang theo gì ngoài đôi bàn tay chai sần và một khát khao cháy bỏng về sự công bằng.

Tiếng bước chân của 15.000 người phụ nữ diễu hành dưới bầu trời năm 1908 không chỉ là sự đòi hỏi về “Bánh mì” (sinh kế) mà còn là lời thỉnh cầu cho “Hoa hồng” (phẩm giá). Họ muốn được sống, được yêu và được đối xử như những con người có quyền tự quyết, thay vì chỉ là những mắt xích vô hồn trong cỗ máy công nghiệp đại tư bản.

Giữa những luồng tư tưởng mới mẻ của thời đại, Clara Zetkin hiện lên như một linh hồn dẫn dắt. Tại Hội nghị Phụ nữ Quốc tế năm 1910, bà đã thắp lên một ngọn đuốc chung cho phụ nữ toàn cầu.

Bà hiểu rằng, để những cánh chim không còn lẻ loi, cần phải có một ngày hội ngộ – một cột mốc để thế giới phải dừng lại và lắng nghe tiếng lòng của phái đẹp. Từ đó, ngày 8/3 không còn là của riêng một quốc gia, mà trở thành biểu tượng của sự đoàn kết xuyên biên giới, nơi những trái tim phụ nữ từ Á sang Âu cùng đập chung một nhịp đập tự do.

Tại nước Nga băng giá năm 1917, những người mẹ, người vợ đã xuống đường với khẩu hiệu “Bánh mì và Hòa bình”. Tiếng vang ấy mạnh mẽ đến nỗi nó làm lay chuyển cả những định kiến thâm căn cố đế, góp phần mở ra một chương mới cho lịch sử nhân loại.

Đến năm 1975, khi Liên Hợp Quốc chính thức vinh danh ngày này, 8/3 đã thực sự trở thành một di sản văn hóa và nhân văn. Nó không còn là cuộc chiến của những nắm đấm, mà là sự lên ngôi của sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và quyền bình đẳng mà phụ nữ xứng đáng được thụ hưởng dưới ánh mặt trời.

Quý Cô Viện Khoa học chính trị – xã hội với tà áo dài truyền thống

Khi những tia nắng đầu tháng Ba khẽ khàng gõ cửa, cũng là lúc trái tim ta bồi hồi hướng về những giá trị vĩnh cửu của phái đẹp. Hòa chung nhịp đập tự hào kỷ niệm 116 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ và khí tiết hào hùng của 1986 năm cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng lừng lẫy, Công đoàn UEH trân trọng thắp lên ngọn lửa của nét đẹp truyền thống qua phong trào “Tuần lễ Áo dài” lần thứ 12 – năm 2026.

Từ ngày 01 – 08/3/2026, mỗi bước chân của nữ viên chức, người lao động UEH sẽ trở nên thanh thoát hơn trong tà áo dài thướt tha. Hãy để những tà lụa mềm mại dệt nên một bức tranh rực rỡ sắc màu giữa không gian học thuật, nơi tri thức hòa quyện cùng nét duyên dáng nghìn đời của người phụ nữ Việt.

Đặc biệt, vào ngày 06/3/2026, chúng ta cùng mong chờ một khoảnh khắc rạng rỡ khi sắc áo quê hương đồng loạt nhuộm thắm vườn trường. Đó không chỉ là trang phục, mà là sự kiêu hãnh về cốt cách, là lời khẳng định cho vẻ đẹp bền bỉ của những “đóa hồng” UEH.

Hưởng ứng tinh thần “Tuần lễ Áo dài” của Công đoàn UEH, các bóng hồng tại Viện Khoa học chính trị – xã hội, đã cùng nhau hội ngộ, kết tinh niềm vui qua những khung hình tập thể. Trong tà áo dài truyền thống, mỗi nụ cười của Quý Cô không chỉ làm bừng sáng không gian đơn vị mà còn là minh chứng cho sự gắn kết, đồng lòng và tình yêu thương dịu dàng dành cho những giá trị nguồn cội.

Tin, ảnh: Công đoàn Viện